Đi Qua Vùng Cỏ Non

Điệu: Điệu Ballad
Tone: [Bb]
[Bb] Đi qua [E7] vùng cỏ [Bb] non ngỡ mùa xuân [Em] đang đến.
Bâng khuâng chiều 30 [Eb] tóc em [Db] xanh màu [A#] trời.
Đi qua [Eb] vùng lá rơi [A#] ngỡ mùa [D#] thu [Bb] đang tới.
Đường rộng [Em] nào em đi [Db] đóa hồng [E7] nào trên [Bb] tay.
[A#] Em phải đi (F) đến [Db] nơi dù [D#] muộn cũng phải [Db] nói với [A#] nhau.
Những [Em] dòng sông đã [Db] lâu không [Bb] ra được biển [A#] rộng.
[Eb] Là những [Db] dòng sông [A#] lạc lòai,
muộn [Bb] phiền quanh vách [Em] núi như [E7] gương không [Bb] người soi.
Đi [E7] qua vùng nhà [Bb] em không còn em [Em] ở đó.
Bâng quơ gà cất [Eb] tiếng gáy [Db] trưa quanh gần [A#] mình.
Hay [Eb] em về những [A#] nơi bạn [D#] bè ta [Bb] ở đó.
Còn [Em] vượt đèo băng [Db] sông với biển [E7] trời mênh [Bb] mông.
[A#] Như truyện [Em] đã viết [Db] xong mà [D#] lòng vẫn còn [Db] muốn nối [A#] them.
Những [Em] giọt nước mắt [Db] ai lăng [Bb] qua môi vưa` [A#] cười.
[Eb] Và những [Db] được mất [A#] riêng của mình.
Đời [Bb] người ai cũng [Em] có hãy [Db] cho nhau [E7] tình [Bb] yêu.
Hãy [Ab] thương [E7] nhau [Bbm] thật nhiều.
Đi [E7] qua vườn trẻ [D#] chơi, ngỡ bầy chim [Em] đang hót.
Ta nghe đời vui [Eb] hơn... Những [Db] nghĩ suy một [A#] mình.
Đi [Eb] thăm người mới [A#] quen, một [D#] lần chưa [Bb] nói hết.
Chuyện [Em] dài của quê [Db] hương, hiểu [E7] nhiều càng yêu [Bb] hơn.
[A#] Như người [Em] đứng gác [Db] đêm thầm [D#] lặng mà đẹp [Db] lắm đất nước [A#] ơi.
Những [Em] người dân nước [Db] tôi mang [Bb] con tim thời [A#] đại.
[Eb] Đẹp nhất [Db] cuộc sống [A#] vì mọi người.
[Bb] đàn em thơ [Em] ấy [Db] Những bông [E7] hoa của [Bb] hôm nay.
Những [Ab] bông [E7] hoa của [Bbm] mai sau.⠀⠀

Bình luận