Có Một Người, Luôn Cười Khi Anh Đến

Điệu: Điệu Ballad
Tone: [Em]
capo ngăn 2
tone [Em]
====
Tofu:
Ngày đến bên [C] nhau trời làm cơn mưa rơi, năm tháng âm [D] thầm sao cơn mưa này chưa ngơi.
Và đã từng, có [Em] một người luôn cười, khi-anh-đến, nhưng bây giờ trôi về đâu ngày xưa ơi.
Mưa sầu, [C] hát trên góc phố đèn đêm buồn tênh em đã [D] từng quên đi tình đầu.
Ai đưa [Em] em vượt qua từng khúc thềm hoa để lại con phố xưa, bơ vơ tường màu.
Rồi em đi qua để [C] lại anh những giấc mơ say, có chút tiếc [D] nuối, như ánh mắt thơ ngây.
Hạt mưa kia [Em] rơi về nơi ta chia đôi, mây cũng về trời cuốn theo cánh hoa bay
Khi em về [C] rồi, có buồn nhớ,
Người mà em từng [D] yêu đến từ nơi đường phố.
Thanh xuân [Em] em, là môi, son phấn hồng.
Mà vì ai nhạt phai và cho đi tấm lòng.
Hỡi em biết [C] không, anh là người đàn ông có trái tim mùa [D] thu, yêu bằng dòng máu ấm.
Chưa bao giờ anh [Em] nói mình yêu em đến đâu, nhưng sâu cõi lòng này em đã khắc thành dấu ấn.
Có vị tình [C] nào mang giấc mơ đôi mình vào, mộng cảnh, anh [D] đưa em qua phố đông dắt tay.
Môi hồng tô lên sắc [Em] mây, nhớ mong ngát say, nụ cười em tan theo, tháng năm ngất ngây.
Hát:
[C] Rồi mình lại bước qua đời nhau,
[D] Lung linh hạt mưa rơi trước thềm.
[Em] Nhưng sao nghe con tim anh ướt mềm.
(Oh oh)Như đã Có những phút anh [C] biết nhớ mong tương tư
Như chiếc lá [D] úa đó trong sương thu,
Sao người [Em] xa để lại chiếc lá buồn!
Sao anh còn mang bao yêu thương đã từng, như là khi mà...
PC:
[C] Có một người vẫn, [D] vui vì anh đến.
Tìm [Em] lối vắng xưa quen thuộc, chẳng thể quên em được!
[C] Thu vàng ngơ ngác, [D] nghe lòng mơ hát.
Hình [Em] bóng đó như mây trời, nhớ lúc em hay cười.
[C] Đưa em đi qua tháng năm, cớ sao người [D] buông tay anh ra bước đi vội quên.
[Em] Đôi khi anh hay đến đây, nghe trong lòng như bao yêu thương trước kia gọi tên.
[C] Ôi phai phôi, những tiếng cười còn đâu?
[D] Thôi ai ơi nơi nỗi đau tận cùng!
[Em] Trôi qua đi những giấc mơ, để bây giờ đôi môi em sao giá băng lạnh lùng!
D.Blue:
Anh tự [C] tìm giữ trong một khoảng lặng,
Để thấy tâm [D] hồn này được thoải mái hơn.
Khi con [Em] tim này vẫn không thể đủ ấm, vì giờ cũng chẳng còn, được cái ôm.
Đi qua bao tháng [C] ngày, để bụi tình bám đầy,
Liệu có buồn [D] nào hơn, khi con tim em rẽ lối.
Sao không [Em] dừng lại ở ngay bậc thang ấy,
Dịu dàng dựa vai và nghe anh khẽ nói.
Rằng em, [C] ta đã đi qua bao mưa nắng rồi, giờ [D] ở cùng anh là cô đơn nơi vắng người.
Lòng [Em] tiếc nuối, về từng giây phút cuối cũng chẳng còn được ngắm, bờ môi em thoáng cười.
Cơn [C] mưa tháng mười, giữa thành phố,
[D] Nhìn giọt sương, tan bên chiếc lá rơi.
Ta đã [Em] từng như những đôi chim trời,
Vô tình chạm mặt, bỗng chốc lại hóa đôi.
Hát:
Hỡi gió mây [C] ngàn, đưa tình anh đi cùng [D] em qua giấc mơ.
Với nắng êm [Em] đềm, ru bình yên bên hàng cây thu xác xơ... Ố nố nô nồ ooooo...
Anh cũng [C] chẳng phải là tia nắng sớm,
Để em [D] đón lấy từng ánh ban mai.
Nhưng chỉ [Em] muốn ngắm nụ cười tỏa sáng, Thấy gió lùa nhẹ tóc, em ngang vai.
Trước khi lúc [C] đó sao thấy lòng bình thản. Của một thằng [D] đàn ông đã yêu bằng tình cảm.
Rồi chợt dừng [Em] chân, là nghe từng nhịp phố. Đón lấy nhiều khoảnh khắc, từng qua bao dịp đó.
Dù có những câu [C] chuyện khiến lòng mình buồn thêm, thì đó là kỷ [D] niệm anh vẫn còn trân trọng
qua bao tháng [Em] năm lặng nhìn bên ánh trăng, vẫn nghe thấy tiếng cười thân quen còn vang vọng. (Thề luôn)
Hook:
[C] Có một người vẫn, [D] vui vì anh đến.
Tìm [Em] lối vắng xưa quen thuộc, chẳng thể quên em được!
[C] Thu vàng ngơ ngác, [D] nghe lòng mơ hát.
Hình [Em] bóng đó như mây trời, nhớ lúc em hay cười.
[C] Đưa em đi qua tháng năm, cớ sao người [D] buông tay anh ra bước đi vội quên.
[Em] Đôi khi anh hay đến đây, nghe trong lòng như bao yêu thương trước kia gọi tên.
[C] Ôi phai phôi, những tiếng cười còn đâu?
[D] Thôi ai ơi, nơi nỗi đau tận cùng!
[Em] Trôi qua đi những giấc mơ, để bây giờ đôi môi em sao giá băng lạnh lùng!
[C] Mưa buồn hiu hắt, [D] đêm trời trong vắt, ánh [Em] trăng muộn màng.
Tại vì sao, từ đâu, mình trao nhau lối riêng.
[C] Em giờ đã có, [D] ai canh bên khác, cớ sao còn buồn.
Vậy thì người có nói trc đc đâu, bae?
[C] Có một người vẫn, [D] vui vì anh đến
Tìm [Em] lối vắng xưa quen thuộc
Chẳng thể quên em được
[C] Thu vàng ngơ ngác, [D] nghe lòng mơ hát
Hình [Em] bóng đó như mây trời
Nhớ lúc em hay cười!

Bình luận