Đánh Mất

Điệu: Điệu Ballad
Tone: [Em]
Này em có thấu [Em] anh đang mỏi mệt,
ngần ấy [Am] năm,
một giâ [D] y anh vẫn không ngừng [G] nhớ em.
Từ lâu con phố [Em] anh ngồi chỉ [Am] còn rêu phong cạnh bên.
Và an [C] h biết sẽ không [Am] thể,
được nghe tiếng bước em [D] về.
Tại sao đã c [Em] ó em trong đời mà,
để mất [Am] em?
Bỏ lại [D] yên ấm bao ngày vỡ [G] tan...
Nếu [C] ai hát bài tình [D] xa xưa,
thì em, [Bm] nhớ không? [Em]
Giật mình anh giữa căn [Am] phòng
ngập bao ký ức mặn [D] nồng.
Chorus:
Ng [Em] ày em đi lạnh lùng buốt [C] g iá, -
xoá nhoè một thời [Bm] ôm nhau nương qua bão tố. [Em]
C [Am] ần em để nhớ, để [Bm] qu ên niềm [Em] đau.
Rồi nghì [Am] n trùng xa [D] c ách,
nhi [Em] ều yêu thương cho nhau đánh [C] mấ t,
để mỏi mòn [Bm] trông mong sao em sẽ có [Em] b ên.
[Am] Màn sương đêm sẽ tan như [C] từ ng lời yêu mỏng [D] manh...
Mùa thu năm ấy ta vẫn còn nhau,
một bước chân ta dường như vẫn không rời xa.
Nhớ má lúm đồng tiền xinh xinh,
vừa khi em hé môi.
Nụ cười đẹp nhất trên đời,
mà như xa cách anh rồi...
Dẫu nước mắt chẳng vơi đi nỗi đau.
Mặt trời toả ấm một ngày chẳng lâu.
Tình mình vẫn đậm sâu,
Xin níu yêu thương khi chưa quên từng năm tháng....
Ngày ta môi hôn trong nước mắt,
nhớ không những lần ôm nhau nương qua giá rét.
Cần em để nhớ, để quên niềm đau.
Rồi nghìn trùng xa cách,
nhiều yêu thương cho nhau đánh mất,
để mỏi mòn trông mong sao em sẽ có bên.
Màn sương đêm sẽ tan như từng lời yêu mỏng manh...

Bình luận